cobay.gif stdm1.jpg sat.jpg

Welcome to Living in America Radio talk Show. Thân Chào Quí Vị Đến Với Trang Nhà Đài Phát Thanh Sống Trên Đất Mỹ    
Chương Trình Phát Thanh
Home
Binh Luận Tham Luận
Giờ KBC
Chuyện Muôn Đời Không Quên
Nhạc Que Hương-Hung Ca-Tinh Ca
Photos
Phỏng Vấn Đặc Biệt
Hải Quân Việt Nam
Quảng Cáo Sản Phẩm
Hình Đẹp Cho Deskop

VietUnicodeFAQ
Download Macromedia Flash Player





******************************

Audio Nghe Tại Chương Trình Phát Thanh

Chuyện Đời Quân Ngũ Của Một Người Lính Công Binh VNCH, 30-4: Từ Nghĩa Trang Biên Hoà, Trường Sa Tới Dinh Độc Lập

    Lê Đồng

    Sau những cuộc mật đàm, đi đêm giữa các cường quốc Mỹ - Trung Cộng, Nga Sô đưa tới việc kư kết hiệp định Paris ngày 27/1/1973. Đây cũng là lúc khóa 02/72 lam lễ ra trường Công Binh Quân Lực V.N.C.H. Ngôi trường nay nằm tren một ngọn đồi thơ mộng theo đồ án kiến trúc của Pháp để lại ma phía sau trường đồi dốc thoai thoải hướng xuống dọc bờ sông có chiếc cầu bắc ngang dong sông Phú Cường dẫn đường vao thị xa của tỉnh Binh Dương.

    Sau lễ mãn khóa, cá nhân tôi được chuyển về liên đoàn 5 Công Binh kiến tạo ở thanh Ông Năm Hóc Môn và điều động về Đại đội 541 Công Binh kiến tạo KBC 6322, trú đóng ở cầu Đồng Nai cạnh xa lộ Bien Hoa. Trách nhiệm chính của đơn vị la xây cất NGHĨA DŨNG ĐAI ở Nghĩa trang Quân đội Bien Hoa.

    Chuyện Ngĩa Trang Quân Đội và Nghĩa Dũng Đai

    Vào thời điểm đó công trường Nghĩa Dũng Đai đang ở vào giai đoạn khởi công, cơ giới đao đất, đóng cừ móng bê tông trụ đai chính và 4 trụ đỡ của vanh khăn tang. Ngoai ra đại đội con có sa lan hang ngay khai thác cát dưới long sông Đồng Nai để cung cấp cát cho các đơn vị quân lực V.N.C.H có nhu cầu sử dụng.

    Từ 1973-1974, hàng năm cứ đúng ngày 1 tháng 11 năm 1973 & 1974 Việt Nam Cộng Hoà đều có tổ chức lễ tưởng niệm "chiến sĩ trận vong." Buổi lễ được cử hanh tại nghĩa trang quân đội Bien Hoa với sự tham dự của Tổng Thống Thiệu, thủ tướng Khiem, Đại tướng Vien, chủ tịch quốc hội Cụ Huyền, Cụ Cố Lắm, Cố Đại Sứ Mỹ ông Bunker -sau đó la ông Martin- va ngoại giao đoan tham dự.

    Lần cuối cùng ngày 1/11/1974 sau khi làm lễ ở "Đền Tử Sĩ" đích thân Tổng Thống Thiệu cầm đuốc đốt dầu thô bừng cháy được lấy len từ gian khoan ngoài khơi vung biển phía Nam. Các giếng dầu lúc đó được mang ten rất đẹp như, Hoa Hồng 9, Bạch Hổ, Mía, Dừa..... do các tổ hợp ngoại quốc đấu thầu, rồi phái đoan len xe đi về hướng Nghĩa- Dũng - Đai, va dừng lại đi bộ đến thắp nhang cầu nguyện trước mộ "chiến sĩ vô danh" va cắm nhang các phần mộ kế cận, cuối cung nghe thuyết trinh về công tác xây dựng, hoan tất Nghĩa- Dũng- Đai trong lúc phu nhân của các vị lanh đạo cũng đi từng ngôi mộ cắm nhang cho khu đối diện.

    Đời binh nghiệp của tôi gắn liền với Đại Đội 541 Công Binh kiến tạo cho tới 12g trưa ngày 30/4/1975 thi tan hàng theo vận nước nổi trôi của miền Nam.

    Chưa đầy 48 giờ sau ngay tiến chiếm Saigon, quân đội Cộng Sản đa cho tan phá Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà.

    Tôi nhớ ngày 3/5/1975, từ sáng sớm sau khi không qua nổi làn sóng người "phe ta" tràn vào trình diện ở cổng trường Gia Long khép kín, tôi buồn chán lang thang đạp xe đạp len thăm viếng Nghĩa trang quân đội Bien Hoa. Dọc đường xa lộ vắng vẻ thỉnh thoảng mới có vai chiếc molotova ngược xuôi va chạy chậm ngừng lại quan sát, nhanh chóng đưa những can xăng vao các nha điểm bán xăng ben đường.

    Qua khỏi còn dốc của lang Đại Học Thủ Đức, trụ đai cao 43m đứng sừng sững giữa bầu trời và vành khăn tang vong kính 43m, cao 1m2 bao quanh nằm chảy dài ngạo nghễ cung với cổng Tam Quan & Đầu Tử Sĩ trong ánh nắng ban mai của thủơ ban đầu mất nước.

    Đến nghĩa trang quân đội, tôi thấy tượng "Thương Tiếc" không còn uy nghi lẫm liệt ngồi trên bệ đá nữa ma đa bị cộng sản giật sập nằm ben vệ đường. Đầu tượng úp mặt quay về hướng Sai Gon, chân ngóng về Bien Hoa va một cánh tay của tượng bị gay lia nằm cạnh đó. Hinh ảnh ấy lam tôi thấy long minh chung xuống. Chỉ con biết hướng tầm mắt vao nghĩa trang nguyện cầu rồi len xe đạp đi tới hậu cứ của đơn vị. Nơi đây đa hoan toan bị san bằng tren đường tiến quân của cộng sản vao Sai Gon.

    Sau khi từ trại cải tạo trở về, tôi đa âm thầm nhiều lần len thăm viếng nghĩa trang Quân Đội. Sau khi đi định cư ở My,o trong một dịp về Que Hương, tôi cũng đa trở lại vung đất nơi an nghỉ của những người con yeu Tổ Quốc và tận mắt chứng kiến nhiều cảnh đổi thay. Nơi bệ đá của tượng Thương Tiếc ngay xưa nay đa có một hộ dân cư dựng lên nhà ở va la điểm vá ép vỏ xe các loại. Ngay ngã ba đầu đường dẫn vào nghĩa trang có ban bán giải khát và nhang đen.

    Qua khỏi lối rẽ chạy vong quanh Đền Tử Sĩ, Cộng Sản đa xây dựng nha máy lọc nước Thuận An án ngữ ngay ben phải cổng Tam Quan của đường lộ chính dẫn tới Nghĩa Dũng Đai, do đó thân nhân tử sĩ vao viếng mộ bắt buộc chỉ con hướng bên trái đi lại mà thôi. Suốt quang lộ chính nay, mặt đường toan la đất đỏ của nhà máy gạch phơi dung để sản xuất gạch, những con đường nhựa phụ chạy theo hinh vong cung của các lô đa bị hư hại 90%.

    Tất cả ống cống thoát nước giữa các giao điểm đường lộ hoan toan chẳng con nữa, khiến nhiều đoạn sụp lở thanh hố sâu. Thương tâm nhất la những phần mộ an táng xa phía sau gần khu Nông Mục Quân Đội cũ la vung đất thấp chưa được lắp đặt mộ tiền chế cỏ lau sậy mọc cao va nước mưa năm tháng xoáy mon chỉ con trơ trọi mộ bia ngả nghieng.

    Tóm lại khung cảnh đổ nát và hoang tàn của nghĩa trang quân đội Biên Ho&abrave; mà không bút mực nào diễn tả hết được ư nghĩa.

    Hôm nay, thêm một lần Tháng Tư, tôi lại thấy lòng mình chùng xuống như ngay nao, khi hồi tưởng đời quân ngũ từ 30 năm trước.

    Công binh VNCH ra Trường Sa

    Tháng 1/1974, Trung Cộng chiếm đóng công khai đảo Hoàng Sa. Để ngăn chận sự lấn chiếm những đảo con lại của biển Đông, các đơn vị của Lien Đoan 5 Công Binh kiến tạo được lệnh đưa các toán công binh ra quần đảo Trường Sa để xây cất các hạng mục công trinh như dựng cột cờ, bia chủ quyền, nha tiền chế, nha để máy phát điện, nha chưá bồn nước dư trữ....

    Vào thời gian đó quần đảo Trường Sa gồm những đảo san hô như Thái Binh, Tại Tứ, Song Tử- Đông... rộng lớn tru phú và dân cư sinh sống tren đảo đông đúc thuộc quyền kiểm soát của Đai Loan va Phi Luật Tân, Đảo Nam -Yết do Việt Nam cộng Hoa đóng tren đảo đa thiết lập đai khí tượng thủy văn không có dân chúng cư ngụ. Những đảo san hô con lại như Trường Sa, Sơn Ca, Sinh Tồn, Song -Tử -Tây, An Bằng hoan toan bỏ hoang chưa thuộc chủ quyền của quốc gia nao.

    Trong chiến dịch được mang tên Trần Hưng Đạo 48, ngày 9/3/1974 lúc 1g30ph chiều, chiếc yểm trợ hạm Cần Thơ H.Q 801 do Hải quân trung tá Nguyễn Duy Long lam hạm trưởng cùng với sở thủy đạo, người nhái hải quân va toán công binh của đại đội 541 CBKT gồm khoảng 400 binh sĩ, hạ sĩ quan do tôi làm trưởng toán rời bến Tân Cảng SaiGon để ra khơi trực chỉ đảo Trường Sa.

    Sau 2 ngày hải hành tàu đến địa điểm bỏ neo ngoài khơi đảo va đoan chúng tôi xuống ca nô vào quan sát vị trí chung quanh đảo. Đảo nay diện tích 300 x 400m. Chúng tôi được chuẩn úy Giáo thuộc tiểu khu Ba Rịa va Phước Tuy la "chúa Đảo" thuyết trinh cho biết trung đội địa phương quân của anh mới đổ bộ lên đảo cách đây vài ngày. Kế tiếp toán công binh của tôi bắt đầu đổ quân va di chuyển vật liệu len đảo. qua một tháng nỗ lực xây dựng vi nhu cầu công trường nen tóan của chúng tôi được đơn vị bạn công binh thay thế trở về đất liền tiếp tục xây cất Nghĩa Dũng Đai vamỗi quân nhân được tưởng thưởng một Hải vụ bội tinh.

    Ngày 15/4/1975 như để thăm do lần cuối cũng thái độ của Hoa Kỳ trong cuộc chến tranh Việt Nam, Bắc Việt đa huy động tau chiến, bộ binh tấn công đánh chiếm các hon đảo của Trường Sa ma Mỹ đa không một lời len tiếng phản ứng. Theo thiểu ư của tôi, nhin lại dữ kiện lịch sử cận đại của các nước nhược tiểu là đồng minh với Hoa Kỳ đa rút ra được bai học: "Vi quyền lợi va ảnh hưởng chính trị của Mỹ ở trong nước cũng như tren chính trường quốc tế".

    Các vị Tổng Thống của cả 2 đảng Cộng Hoa & Dân Chủ phải hướng về chủ trương va đường lối quốc gia Hoa Kỳ theo từng giai đoạn diễn biến của thế giới. Trong tinh hinh lúc ấy, viễn ảnh một cuộc đối đầu giữa Hoa Kỳ va Trung Cộng tại biển đông ai cũng thấy la sẽ khó tránh khỏi bởi tiềm năng nguồn năng lượng vô tận dầu hỏa con nằm sâu trong long biển Đông, hơn nữa đây con la trục lộ hang hải chính giao điểm của các quốc gia qua lại. Vậy ma Bắc Việt chiếm gọn Trường Sa, Mỹ không nói một tiếng. Chiến xa Bắc Việt con ngần ngại gi ma không kéo nhau vao Saigon.

    Những ngày cuối cùng của Dinh Độc Lập

    Ngày 8/4/1975 Nguyễn Thành Trung lái F5 ném bom Dinh Độc Lập bị hư hại Đại Sảnh Đường. Đại đội 541 CBKT lại tạm xa rời nghĩa trang quân đội để vao sửa chữa Dinh cho đến 6g chiều ngay 26/4/1975 la ngay công tác cuối cung trong Dinh Độc Lập.

    Tôi còn nhớ rất ro, vào lúc 6 giờ chiều ngày 28/4/1975 phi trường Biên Hoà ho&abrave;n tất việc di tản. Những tiếng nổ va lửa cháy suốt đem cả một vung trời cho đến sáng 29/4/1975 Bien Hoa bỏ ngỏ, các đơn vị pháo binh 175 ly & 155 ly lần lượt kéo về lập phòng tuyến bèn cầu Đồng Nai nòng súng trực xạ va dân chúng di tản lũ lượt từng đoan đủ mọi phương tiện đi về Saigon.

    Vào lúc 1g chiều ngày 25/4/1975 vị Trung úy của Dinh độc Lập mà tôi thường tiếp xúc hàng ngày đến bắt tay xã giao thăm hỏi trong ánh mắt không vui, ngỏ ý mượn 6 anh em binh sĩ để lên trên lầu vào phòng khiêng một tủ sắt nhỏ mang đi. Theo tôi đây là tài sản rieng tư quư giá của gia đinh cố Tổng Thống Thiệu mang đi vào phút chót.

    Từ ngày 26-4 là lúc các đơn vị Quân Lực V.N.C.H đóng chung quanh cầu Đồng Nai bị pháo kích đồng thời nhiều toán đặc công Cộng Sản xâm nhập đánh phá lưu thông. Xa lộ Biên Hoà gián đoạn từng hồi. Công Binh đa có kế hoạch đặt chất nổ phá sập tất cả các cây cầu huyết mạch dẫn vao Sai Gon, nhưng rồi kế hoạch đa không được thi hành.

    Trong mốc thời gian ngắn ngủi công tác ở Dinh Độc Lập, tôi cũng đa có dịp nhin thấy Tổng thống Thiệu , cụ Phó Trần Văn Hương với gương mặt suy tư lo âu và mệt mỏi lẫn buồn ba cung các vị chính khách va tướng lanh hối hả tấp nập ra vao phong họp Dinh để rồi cuối cung " kẻ ra đi người ở lại" đưa tới đại họa nước mất nhà tan vào tay Cộng Sản.

    Tạm kết: mong góp phần hoan tất Nghĩa Dũng Đai

    Trong thời chiến tranh các thế hệ nối tiếp của người lính công binh nói riêng và Quân lực V.N.C.H nói chung đa xây dựng len biết bao công trinh mà cho tới ngày hôm nay vẫn còn tồn tại trong phần đất miền Nam như Dinh Độc Lập, Nghĩa trang Quân Đội Bien Hoà, bệnh viện Vi Dân, Đai Bảo Tháp Hoa Sen Việt Nam Quốc Tự Q10 Sai Gon, cầu be tông tiền áp Đa Rằng, các trục quốc lộ....

    Nhớ lại chặng đường tuổi trẻ trôi nhanh với biết bao kỷ niệm thăng trầm đắng cay trong cuộc đời ma những bạn công binh cung trang lứa như kiến trúc sư Thiếu úy Vũ Văn Dũng chỉ huy bắc chiếc cầu cho mặt trận An Điền & Rạch Bắp của quân đoàn III đa anh dũng hy sinh bên chiếc cầu nối nhịp dang dở, cán sự công chánh thiếu úy Trần Văn Sơn vĩnh viễn nằm lại vùng đất cao nguyên gió lạnh mưa mua trên mặt trận Kon Tum.... Va biết bao anh hung vô danh bất tử của Quân Dân & Cán chính V.N.C.H.

    Giờ đây tôi chỉ ước nguyện mong ngày nào đó còn chút sức khỏe để đích thân về lại "NGHĨA TRANG QUỐC GIA BIÊN HOÀ" góp một bàn tay hoan tất công trình dang dở NGHĨA DŨNG ĐAI va xây dựng "BIA TƯỞNG NIỆM" mồ chôn tập thể tử sĩ từ trần vao giờ thứ 25 của miền Nam nước VIỆT.

    LE ĐỒNG

    Mua Quốc Nạn 2005

    Hồi Ký Giờ KBC

      Người Tù Buồn

      Huy Phương

      (Gởi những anh đội trưởng “mẫn cán, tận tụy” đa phục vụ bọn cai tù hết mình, và hy vọng trong những giai đoạn cuối cùng của cuộc đời, những anh sẽ soi sáng lại lương tâm minh va được sự tha thứ của bạn be đồng đội).

      Buổi chiều hôm ấy anh không làm sao nuốt hết một chén bo bo và chút nước muối do nhà bếp phát. Người anh gây gây, một cảm giác ớn lạnh chạy khắp toan thân, hai mắt mỏi nhừ, tay chân bải hoải. Anh muốn nằm thẳng, chân tay buông xuôi, nhắm mắt lại ngủ được một giấc, va nếu được sẽ không bao giờ trở lại giữa tiếng kẻng tu thúc giục buổi sáng nữa. Mới chiều nay ngoài ruộng khoai, chỉ tieu của đội viên là mỗi người phải kéo vun một vồng khoai dai hai mươi lăm thước. ?ất khô, đa được cay len từ những tuần trước. Vừa kéo đất len luống, vừa phải trở cán cuốc đập vỡ những mảng đất quá lớn, khô. Sau một tiếng “bộp” lớn của đầu cuốc vỗ vao tảng đất khô, đất vẫn trơ trơ nhưng cánh tay anh gần như mang một cảm giác đau đớn chạy xuống toan thân. Khác với mọi lần, đám tu vừa lam việc vừa kể chuyện, đua giỡn năm ba câu vô tội vạ nhưng hôm nay trời nắng gắt, đất lại cứng, vồng khoai quá dai, ai nấy đều cặm cụi lam việc, vắng tiếng cười đua.

      Người t&ugravre; đội trưởng đang tán hưu tán vượn gi với tên quản giáo ở dưới bóng im của bụi tre, thỉnh thoảng tiếng cười vẳng tới đám ruộng. Hai ten vệ binh ngồi ngáp vặt ở dưới một bóng mát khác, khẩu AK để trên đui, chiếc nón cối sụp xuống mắt, có thể đang lơ mơ ngủ.

      Mặc dầu đa cố gắng hết sức, anh chỉ mới hoàn tất được hai phần ba vồng khoai. Gần đây anh cảm thấy sức khỏe sa sút, sức lực trong anh tan tạ dần, có khi anh có cảm tưởng minh không đứng vững tren đôi ban chân gầy guộc nữa. Nhất là hôm nay, bức thư nguệch ngoặc của đứa con gái út từ quê nhà gởi ra anh vừa nhận được đa lam cho tinh thần anh xuống thấp. Vợ anh vẫn ở Khánh Hội hàng ngày vẫn phải đi bán xăng lẻ độ nhật, tháng trước đa bị công an bắt giữ ba ngay, sau đó phải lam bản kiểm điểm từ bỏ nghề nay. ?ứa con trai lớn của anh, mười bảy tuổi đa bỏ học đi làm hang nhôm. Ba tháng nay anh mong mỏi tin nha hơn là tin vợ ra Bắc thăm nuôi vì anh biết khả năng của gia đinh không thể lam gi hơn trong tinh thế hiện nay. Tinh thần lo lắng, ăn uống thiếu thốn và công việc lao động vất vả khiến sức khỏe mỗi ngay một sa sút. Anh đi đứng như một cái xác không hồn, cô độc, buồn rầu trong một đám đông luôn luôn ồn ao va cai cọ nhau bởi những huyện không đâu. Buổi tối về, nếu không có buổi họp đội phế binh, kiểm thảo, binh bầu, anh leo lên chiếc vong lắc lư, nín lặng đi vao giấc ngủ nhiều mộng mỵ, trong cơn me thường phát ra những tiếng thở dai bất chợt.

      Khi tiếng coi của tên quản giáo ré lên, tiếng đội trưởng tu vội vang hô tiếp theo: “Thu dụng cụ”. Nhìn quanh gần như hầu hết anh em bạn tu đa xong việc, có người đang len ngồi nghỉ tren bờ, có người vội vang kéo những nhát cuốc cuối cung, vỗ lại những góc cạnh của vồng khoai, rồi vác cuốc đi về phía chỗ tập họp. Anh hấp tấp vận dụng đôi cánh tay kéo những lát cuốc nhanh hơn, nhưng đa quá trễ. Chỗ đất chưa len vồng con hơn năm thước nữa, va bạn be cung đội đa vác cuốc len đến ben kia bờ cỏ. Anh ngẩng đầu len, ten đội trưởng va hai ten vệ binh cũng như hầu hết anh em trong đội tu đều quay đầu hướng nhin về phía anh, đang đứng chơ vơ giữa ruộng khoai, nhận những cái nhin mang những ư nghĩ khác nhau. Nhưng có lẽ tất cả họ, bạn hay thu, đều mang cái ư nghĩ: người nay đa lam phiền chúng ta đây. Công việc của một người chậm cả đội chờ, buổi đi tắm suối trễ, đội về trễ, ten quản giáo va cán bộ quản chế sẽ chậm buổi cơm tối, chưa chừng hết cả phần rau luộc trong nha bếp cán bộ.

      Anh vẫn vội vang những lát cuốc vụng về.

      Anh không thể dừng tay khi công việc chưa xong. Nhưng cuối cùng anh chậc lưỡi: “Thôi cứ nghỉ, ra sao thì ra”. Nhưng khi anh vừa vác chiếc cuốc lên vai, lượm chiếc nón vải toàn tiến về bai cỏ tập họp, thì anh nghe giọng ten đội trưởng hét lớn: - Anh Hoàng chưa được nghỉ, cứ lên vồng tiếp đi!

      Anh ngần ngừ đứng lại trên bờ ruộng mất một vài giây. Toàn đội đa xếp hàng hai và hai tên cán bộ quản giáo đa vác súng len vai. Có tiếng nói lao xao trong đội tu, phản đối hay là bực minh vi một ten bạn tu ốm yếu, chậm chạp, hay lười biếng cũng nên. Nhưng may thay để phá tan cái không khí nặng nề ấy, tên quản giáo trẻ nhất đa gọi về phía anh: - Anh Hoàng khẩn trương tập hợp với đội đi tắm. Không xong ngày mai làm tiếp! Anh vội vang lại vác cuốc lên vai, tất tả chạy về phía đội tập họp. Bạn bè nhìn anh cười với những nụ cười có ư nghĩa. Mặt tên đội trưởng hầm hầm vi bị bể mặt giữa những anh em bạn tu với nhau. Hắn đa cố tinh dằn mặt anh vì lao động trễ, không năng nổ, lanh lẹ, đạt chỉ tiêu... khiến đội không được xếp hang la đội tien tiến. Con hắn, hắn phải có khả năng, chỉ huy được ba mươi sáu thằng tu nay cho đến ngay... tận thế.

      “Bảo hoàng hơn nhà vua”... Hắn muốn “bảo hoang” nhưng “các nhà vua” lại muốn về trại sớm. Chúng cũng muốn về ném cái AK lên móc tủ, ra giếng tắm rửa rồi kiếm ba miếng cơm khoai, rau luộc nước muối, rồi đi ngủ cho xong một ng^agrave;y coi tù. Con thi mặc xác ba thằng trưởng trại, cán bộ kế hoạch, có ăn nhằm gì đến lũ quản giáo tép riu, cũng bị đay len Tân Kỳ, Nghệ Tĩnh, chốn thâm sơn cung cốc nay ba, bảy, mười năm rồi. Cái kiếp thằng coi tu có gi khác hơn kiếp thằng tu, có khi lại khổ hơn thằng tu. Cán bộ coi tu cũng học tập, cũng phe binh, kiểm thảo, cũng ngay lễ tết mới có miếng thịt heo. ?ời sống cán bộ coi tu con mờ mịt hơn đời thằng tu, thằng tu con có miếng ngon thăm nuôi, có tí cà phe, tí trà, con có chút hậu phương ở mai trong cái thanh phố nhiều đen kia. Con đời thằng cán bộ coi tu, nhiều khi nhếch nhác, nham chán...

      Thằng đội trưởng “bảo hoang” đó chính là Hải, biệt hiệu la “Hải tóc quăn” vi đầu tóc nó xoắn tít. ?ến lúc này ở tù gần năm năm thi hắn lanh chức đội trưởng đa bốn năm rưỡi. Lực lưỡng, mạnh khỏe, lanh lẹ, mẫn cán, va luôn luôn đặt quyền lợi của trại tu, của “cách mạng” len quyền lợi của anh em bạn tù. Hắn không phục vụ chế độ Cộng Sản, nhưng hắn phục vụ cho quyền lợi của hắn: mỗi tháng hai ba “phiếu qua”, mỗi lần thăm nuôi 12 tiếng, luôn luôn dẫn đầu la đội trưởng tien tiến, lẽ cố nhien đội tu của hắn cũng được danh la “gương mẫu, thường đạt chỉ tieu, hoan thanh sớm trước thời gian ấn định”.

      Khẩu hiệu của đội trưởng “Hải tóc quăn” là luôn luôn “lam đang hoang, cố gắng chết bỏ, đừng để cán bộ buồn, đừng để cán bộ phải phiền long.” Có lần Hải đa đánh Diệm, một bạn tù hai bạt tai sau một hồi lời qua tiếng lại vì anh đội viên này đa cuốc “dối”, lấp nhát cuốc nay len lác cuốc kia, để lại nhiều chỗ chưa cuốc. Mấy tên quản giáo đứng ở xa chỉ trỏ không cần thiệp. Quản giáo cười nham hiểm. Kiếm được một tên đội trưởng mẫn cán, năng nổ như thế không phải dễ. Chiều nay, Hải lại muốn lấy điểm với cán bộ quản giáo, bắt anh phải làm nốt vồng khoai mới được đi tắm cung đội. Nhưng nếu anh ở lại làm xong công việc thi một trong hai ten quản giáo phải ở lại cùng anh. điều đó không thể xảy ra.

      Trưởng trại cũng chưa bắt ten quản giáo ăn cơm trễ được chứ đừng nói gì thằng “Hải tóc quăn”. Về đến trại, thỉnh thoảng đôi mắt của tên đội trưởng Hải con liếc về phía anh. Anh biết thế nào Hải cũng kiếm cớ hành hạ anh trong những ngay tới.

      Lãnh phần ăn tối xong, anh đổ phần nước muối vào bát bo bo va bưng ra đầu góc phòng hội, kiếm một chỗ đất phẳng va ngồi xuống. đây có lẽ la một giờ phút sung sướng tạm thời của tất cả người tù sau một ngày vất vả và mệt nhọc, riêng anh đây la giờ phút anh được sống một mình, ngồi một minh với những ư nghĩ rieng tư của anh. Thế giới của những người tu, trước kia đa từng la những chiến hữu của nhau đa không biết thương nhau, che chở cho nhau thì làm sao những người nay trước đang ở khác giới tuyến, kinh chống nhau có thể khoan hồng tha thứ cho nhau được.

      Bỗng nhiên anh thấy phiền muộn, cô đơn và hết sức chán nản. Anh bước tới chỗ Duy, người bạn nằm cạnh, sớt nửa chén bo bo con lại vao trong chén của anh ta: “Mày ăn gium tao, tao muốn sốt, không lam sao nuốt nổi.” Duy, người bạn ấy đa nói với anh một câu mà sau này đa chuyển qua mấy trại nữa, anh vẫn con nhớ: “Mày phải ráng mà ăn đi, phải ráng giữ tinh thần, đừng để suy sụp quá. Phải ráng mà sống để rồi con về...” Tối hôm ấy khi điểm danh “vào chuồng” xong, anh leo lên chiếc võng, nhắm mắt lại. Anh bắt đầu thấy lạnh, đầu nhức như búa bổ. Tinh trạng sức khỏe thế nay, ngay mai không biết có dậy nỗi đi lam không?

      ***

      Duy ơi! Tao đa ráng sống qua những trại tù và về đây. Chính mày, mày lại nằm lại trong rừng Nghệ Tĩnh, nơi chẳng bao giờ may muốn chọn lam chỗ nghin năm. Tao nghĩ chắc vợ con may đa cố gắng đem mày về Nam rồi. Thôi thế cũng xong một kiếp người. Còn tao, con nối tiếp cuộc đời them những chặng đường nữa, và chưa biết sẽ ra sao. Hải tóc quăn! Giờ đây lòng thu hận trong tao đa nguội lạnh.

      Tao buồn nhiều hơn là oán hận khinh bỉ mày. Gặp mày có lẽ tao cũng sẽ bắt tay mày, vì ở đất lạ que người gặp một người bạn cũ không phải la chuyện dễ. Tao nghĩ bấy nhiêu năm qua, may cũng đa hiểu ro cuộc đời và nhìn lại những hành động của may. Khi bọn tao về Nam rồi, mày con “hồ hởi” ở lại Bắc them bốn năm nữa vi cái tội mẫn cán của mày. Quả thật bọn tao xấu hổ vì có một thằng bạn tu như mày. Nhưng thôi, mong được gặp may một ngay nao đó, chính tao, tao cũng mong may thoát ra được vung đất đay đọa ấy. Du sao may cũng la một con người hen yếu, chỉ mong sao mày thấy ro được con người của mày. Hay bắt tay tao và không cần thiết phải nói một lời xin lỗi đâu.

      Huy Phương



      Sắc Lính Va Người Lính

      An Pha

      Lính là từ ngữ chung để chỉ những quân nhân chiến đấu dưới cờ, không phân biệt mau sắc áo hay mau nón ma họ mang, cũng không phân biệt nhiệm vụ của mỗi người lính tren chiến trường hay tại hậu phương, không phân biệt lính tác chiến hay lính yểm trợ hoặc lính xây dựng. Nếu gọi la lính yểm trợ thi cũng không phân biệt yểm trợ tren không, dưới đất, tren đường thủy hoặc yểm trợ về tâm lư chính trị. Mỗi một thứ lính đều có nhiệm vụ va hoạt động theo cách rieng thời chiến cũng như thời binh.

      Cho nên mới có từ ngữ “sắc lính” để chỉ sự đa dạng của một quân đội, nhất la quân đội ấy hoạt động trong một cuộc chiến ư thức hệ cũng đa dạng trong cuộc chiến tranh ngăn lan sóng đỏ vừa qua. Ngược lại, người lính thi chỉ có một. Người dân ở thủ đô SaiGon thường nhìn thấy những người lính mặc quân phục mau ngụy trang, hoa du hoặc vằn vện, nói chung la quân phục rằn ri mỗi khi tinh hinh chính trị căng thẳng hứa hẹn các cuộc đảo chánh hoặc Việt Cộng đe dọa tấn công. Họ nghe nói va được nhin thấy hinh ảnh của những người lính thuộc đơn vị Tổng Trừ Bị như Nhảy Du, Thủy Quân Lục Chiến va Biệt ?ộng Quân nhiều hơn la các sắc lính khác. Người ở tỉnh lẻ thi quen mắt với bộ quân phục mau olive của lính Bộ Binh của các sư đoan cơ hữu va ?ịa Phương Quân nhiều hơn la các bộ quân phục mau ngụy trang. Ở thôn que, người dân quen với các bộ đồ tác chiến mau đen của Nghĩa Quân nhiều hơn.

      Một trận đánh xảy ra ở một vùng quê, du ở miền Trung, miền Nam hay vung cao nguyen Việt Nam nếu la “nặng” thi hinh ảnh tổng quát la như thế nay: lực lượng Bộ Binh cơ hữu va ?ịa Phương sẽ được trợ lực bởi các đơn vị Tổng Trừ Bị như Nhảy Du, Thủy Quân Lục Chiến va Biệt ?ộng Quân, các đơn vị yểm trợ sẽ có Không Quân, Pháo Binh, Thiết Giáp, Tâm Lư Chiến, Tiếp Vận (Quân Nhu, Quân Cụ, Quân Vận) va Quân Báo...

      Cho nen hinh ảnh thực của một người lính được dựng lại tren sân khấu hay trong phim ảnh không chỉ la những bộ quần áo ngụy trang, cũng không thể chỉ la những bộ quần áo mau olive, mau đen hay bất cứ mau quân phục, mau nón của bất cứ sắc lính nao. Hinh ảnh thực sự của người lính Việt Nam Cộng Hoa trong đời sống, tren sân khấu hay trong phim ảnh phải thể hiện chất lính nói chung: chính trực, kỷ luật, trách nhiệm, chịu đựng gian khổ, vượt được len tren những nỗi đau để chiến đấu hay xây dựng. Du chiến thắng hay chiến bại, lính vẫn phải la lính. Thắng hay bại chỉ la thanh quả của một hanh động, một hoạt động của người lính. Hơn nữa, thắng hay bại trong chiến tranh la chuyện thường tinh. Không hẳn có thể đem thắng bại ma luận anh hung. Thắng ma không kieu, bại ma không nản xưa nay vẫn la điều đáng nói nhất nơi một người lính.

      Khi dựng lại bộ phim “We Were Soldiers” dựa trên cuốn hồi kư “We Were Soldiers... and Young” của Trung Tướng Harold G. Moore va phóng vien mặt trận Joseph L. Halloway, giới điện ảnh Hollywood đa hết sức khéo léo đưa ra được bản chất của người lính Hoa Kỳ nói chung: chính trực, trách nhiệm, vượt len tren mọi dằn vặt, đau khổ để chuyển chiến bại thanh chiến thắng.

      Họ dựng phim có cân bằng: đối phương tại thung lũng Ia Drang, Cao Nguyen Trung Phần Việt Nam cũng chiến đấu dũng manh va có bản lĩnh chứ không phải la những người được các nha tuyen truyền thiếu suy nghĩ từng vẽ len hinh ảnh họ một cách vụng về. Moore va Halloway có lư: chiến thắng một đối phương quá yếu thi đâu con gọi la chiến thắng ma cũng chẳng con là vinh quang nữa. Hơn nữa nó không giải thích được sự thiệt hại lúc đầu của Sư ?oan Không Kỵ, một trong những đơn vị sừng sỏ nhất của quân lực Hoa Kỳ. Gần đây, các trung tâm băng nhạc lớn ở Quận Cam đa có những nỗ lực vinh danh người lính Việt Nam Cộng Hoa bằng cách vẽ lại hinh ảnh của họ tren sân khấu hay tren các cuốn video. Những nỗ lực ấy rất đáng kể, nhưng mức thanh công vẫn con bị giới hạn vi chưa lột hết được tinh thần va đức tính đáng nói nhất của người lính Việt Nam Cộng Hoà.

      Xem lại các cuốn video, người ta vẫn chỉ thấy những hình ảnh lang mạn của một số sắc lính va đem lại cho người ta cái cảm tưởng rằng số người hung trong cả một quân lực đứng vao hang thứ tư tren thế giới đếm không trọn hai bàn tay.

      Nói một cách khác người hung chỉ gồm trong số một vài nhân vật lính được giới truyền thông Việt Nam Cộng Hoa trước 30 Tháng Tư 1975 nhắc tới nhiều. Thế con những người lính có gia đinh, đông con ở dưới tỉnh, dưới que ma đầu lương không đủ nuôi họ, ngược lại hang tháng cô vợ phải đi thăm chồng để dúi cho chồng ít lương khô đem theo những ngay hanh quân vi “ảnh không quen ăn đồ hộp của Mỹ” va vai ngan đồng để “ảnh tieu vặt”... những người ấy đi đâu hết cả rồi. Con bao nhieu vấn đề khác của gia đinh họ ở hậu phương: vợ trẻ, con thơ, với một hậu phương đầy những cạm bẫy xa hoa, bố mẹ gia yếu, con cái có khi hư hỏng, ruộng vườn không ai cay cấy...

      Ấy vậy ma khi vừa từ trực thăng đổ xuống, vừa nghe tiếng súng lệnh vang len, họ đa xông ngay vao mục tieu không tính toán thiệt hơn, du trong đầu vẫn mang ư nghĩ lần nay có thể không trở về hay la trở về trong tinh thế “bại tướng cụt chân”. ?ó la chưa kể đến ảnh hưởng của các vụ tham nhũng lien quan đến một số tướng lanh hay người chỉ huy trực tiếp của họ, những vụ lính ma lính kiểng, cửa quyền, quân phiệt có khi lam rúng động cả hậu phương, phần đất rất cần thiết cho họ

      Biết vậy, nhưng người lính ngoài tiền tuyến thi vẫn cắn răng trận mạc miệt mai, không than van, không ồn ao tố cáo. Nhiều người lính khi thấy một vien tướng tư lệnh sư đoan vi tham nhũng va bị tố cáo hiếp dâm, bị cất chức tư lệnh sư đoan nhưng không bao lâu sau len nắm quyền tư lệnh một quân đoan ở sát thủ đô Sai Gon, đa chép miệng: “Thôi, hay để đấy, hoa binh rồi bọn tôi tính sổ với ông ta”. Những anh hung đó có bao giờ được nhắc nhở một cách tận tinh tren sân khấu, trong điện ảnh hay những lần vinh danh chưa? Một người lính binh thường, không phải tự vẫn khi bị địch tran ngập, nhưng đa có vai chục năm thử thách trước hon ten mũi đạn, không tơ hao đến đồng xu cắc bạc tiền củi lửa, thực phẩm tươi của lính, không tơ hao đến một vuông đất, một mảnh thung đạn, không than van, không buôn lậu có coi hụ, ngay 30 Tháng Tư 1975 con tả xung hữu đột để mở đường máu đưa đơn vị về hậu cứ, rồi tu đay hang chục năm, sang Mỹ đa luống tuổi, ngồi cắt chỉ trong mấy shop may khi nghề nay con thịnh, lam cá sau chợ, hay đi clean nha cửa hoặc lam phụ thợ xây dựng để mưu sinh, nuôi con ăn học nen người... những người lính ấy không phải la anh hung hay sao?

      Cũng sắp đến ngày 30 Tháng Tư 2006 nên An Pha tôi mạo muội đưa ra một vai hinh ảnh để chúng ta suy nghĩ. Nếu những mô tả va suy nghĩ của tôi lam cho nhiều người không hai long thi xin cáo lỗi. Chỉ xin quư vị hiểu cho rằng những ư nghĩ nay xuất nguồn từ long quư trọng những người lính thực sự la lính chung quanh chúng ta. đến bao giờ chúng ta mới có được những tác phẩm nghệ thuật nói được bản chất thực nhất của người lính Việt Nam Cộng Hoa thay vi chỉ nói về sắc lính.

      (An Pha)

      THIẾU TƯỚNG NGUYỄN NGỌC LOAN MỘT ĐỜI TẬN TỤY VỚI NƯỚC NON

      Phạm Phong Dinh

      (Trích trong cuốn CHIẾN SỬ QLVNCH) Con nhớ trong những ngày lửa binh Mậu Thân đợt 1 và đợt 2 ở vung Sai Gon - Gia Định -Chợ Lớn, có một vị tướng dáng vóc nhỏ bé trong chiếc áo giáp đen sạm khói súng, đa xông xáo giữa những lan đạn chằng chịt đỏ lửa, trong tiếng AK va tiếng B40 nổ rền trời.

      Ông ôm cây súng M16 đứng xổng lưng trên tuyến đầu, chiến đấu va bắn về phía quân địch như bất cứ một người chiến sĩ khinh binh dũng cảm nao của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoa.

      Vị Tướng ma đa đi vào huyền thoại quân lực và chiến sử Việt Nam, chính la Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan, Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia, Chỉ Huy Trưởng Tinh Báo va An Ninh Quân Đội, cựu Tư Lệnh Phó Không Quân QLVNCH.

      Cuộc đời của Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan là cả một tấm gương sáng. La một phi công ưu tú của quân chủng Không Quân, người đa có hang ngan giờ bay tren nhiều loại phi cơ oanh tạc chiến đấu, sự dũng cảm phi thường của ông đa đưa ông lên đến chức vụ cao tột Tư Lệnh Phó Không Quân Việt Nam Cộng Hoa trong những năm 1960 sau cuộc đảo chánh Tổng Thống Ngô Đinh Diệm.

      Chính là người đa dẫn đầu những phi đoan Bắc phạt A1 Skyraider nằm trong khuôn khổ chiến dịch "Mũi Ten Lửa " (Flamming Dart) ngay 11.2.1965, dũng manh lao xuyen qua những lan đạn phong không kinh khủng của giặc bắn phá hang ổ địch và những địa điểm tang trữ các phương tiện chiến tranh mà từ đó Ha Nội trang bị cho binh đội của họ tran qua vĩ tuyến 17 tan sát đồng bao miền Nam.

      Trong những giây phút lơ lửng giữa sự sống và cái chết tren bầu trời miền Bắc, những chiếc A1 do Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan chỉ huy đa đánh những chum bom chính xác rải len đầu bọn cuồng khấu. Để cho chúng biết rằng, du những chiếc A1 bay chậm va lỗi thời, không thể nao địch nổi những chiếc MIG 17, 19, 21 phản lực cơ tối tân ma Nga Sô va Trung Cộng đa viện trợ cho Không Quân Bắc Việt, những người trai anh dũng của Việt Nam Cộng Hoa vẫn quyết tâm chiến đấu cho sự sống con của dân tộc. Trong một phi vụ vượt vĩ tuyến, có một lần Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan đa phải đau xót nhin chiếc phi cơ của anh hung Thiếu Tá Phạm Phú Quốc trúng đạn giặc va nổ bung thanh một chiếc hoa lửa đỏ giữa bầu trời xanh thẳm.

      Sau những chiến công lừng lẫy trên bầu trời miền Bắc va sau khi chiến dịch "Mũi Ten Lửa" chấm dứt, Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan được vinh thăng Chuẩn Tướng va được điều động về lam Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia. Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ, Chủ Tịch Ủy Ban Hanh Pháp Trung Ương va Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu, Chủ Tịch Ủy Ban Lanh Đạo Quốc Gia cung leo lái con thuyền quốc gia kể từ ngay 19.6.1965, sau khi đa gạt bỏ được Đại Tướng Nguyễn Khánh ra khỏi chức vụ Thủ Tướng Chính Phủ, vi những yếu kém va bất lực của ông nay.

      Ngay 19.6 từ đó được chọn la "Ngày Quân Lực", biểu trưng của ngay ma Quân Lực Việt Nam Cộng Hoa tái lập trật tự va điều hanh guồng máy quốc gia. Trong những năm đó, Chuẩn Tướng Loan được sự tín nhiệm của Thiếu Tướng Kỳ, đa la một vị tướng hết sức mẫn cán, ông thẳng tay bố ráp va truy lung bọn cộng sản nằm vung, bọn tình báo địch xâm nhập đô thanh.

      Cảnh Sát Quốc Gia của ta trong thời kỳ đó đa hốt được nhiều mẻ lớn. La một vị tướng năng nổ, ông đa được chính phủ cử ra Trung cung một số tướng lanh tai năng khác binh định vụ biến động Phật giáo trong năm 1966. Ngoai Vung I tinh hinh vô cung rối ren với sự khuấy động của Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi, sự bất tuân phục của ông nay vi sự tranh gianh quyền lực với chính phủ trung ương, va sự quá khích của những thanh phần Phật giáo. Có đến một trung đoan quân đội ngoai Vung I tham gia phe ly khai. Chuẩn Tướng Nguyễn Ngọc Loan, với sự giúp sức của các cấp quân sự thuộc binh chủng Nhảy Du, Thủy Quân Lục Chiến va Thiết Giáp, đa nhanh chóng binh định được tinh thế, với một sự thiệt hại về nhân mạng va vật chất ở mức tối thiểu ngoai sự mong đợi của chính phủ trung ương.

      Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi được cho đi Hoa Kỳ. Cơn sóng gió tưởng chừng có thể làm ngửa nghieng đất nước va mối hiểm họa binh đội cộng sản lăm le tran xuống nuốt lấy Việt Nam Cộng Hoa đa được những vien tướng tai giỏi nhất của Việt Nam Cộng Hoa san bằng. Chuẩn Tướng Nguyễn Ngọc Loan được vinh thăng Thiếu Tướng. Với quyền lực to lớn, với ánh hào quang và những phương tiện vật chất dồi dao ấy, đáng lẽ ông phải vun vén cho rieng cá nhân minh một cái gi đó.

      Nhưng kỳ diệu va đáng kính phục biết ngần nao, cuộc sống của người binh dị va đơn sơ quá, người không có tai sản gi đáng giá. Ở giữa một xa hội vật chất phu phiếm va đua tranh, chung quanh ông đầy dẫy những tấm gương tham nhũng của những yếu nhân tai to mặt bự, với những cảnh ăn chơi xa hoa trụy lạc thâu đem suốt sáng, thi tấm gương thanh liem của người cung với một số hiếm hoi các tướng lanh khác giống như những vien ngọc quí nằm trong mớ tro củi bẩn thỉu. Ông không lấy của công lam của tư, không có biệt thự rieng, chỉ ở nha của chính phủ cấp cho, một chiếc xe Jeep, một chiếc áo giáp, một cây súng va một trái tim danh cho nước non.

      Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan sinh ngày 11.12.1930 tại Huế, khi vao lính ông được gửi đi học Khóa 1 Trường Vo Khoa Thủ Đức. Tốt nghiệp Thủ Đức, tân sĩ quan Nguyễn Ngọc Loan về phục vụ trong Lực Lượng Xung Kích Việt-Pháp năm 1952. Nhưng đến năm sau ông lại được gửi đi thụ huấn khóa phi công tại Trường Không Quân Salon De Provence tại Pháp va trở thanh người phi công lái khu trục cơ đầu tien của Không Lực Việt Nam Cộng Hoa kể từ năm 1956. Khoảng đầu những năm 1960 ông nhận nhiệm vụ lam Chỉ Huy Trưởng Phi Đoan 2 Quân Sát đóng tại Nha Trang. Bốn năm sau, Đại Tá tân thăng Nguyễn Ngọc Loan được tín nhiệm chức vụ cao quí tột bậc quân chủng, Tư Lệnh Phó Không Quân VNCH.

      Bắt đầu từ năm 1965, Chuẩn Tướng Nguyễn Ngọc Loan được điều về lam Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia kiem Cục Trưởng Cục An Ninh Quân Đội, Đặc Ủy Trung Ương Tinh Báo. Một thời gian sau ông được vinh thăng Thiếu Tướng. Một trong những câu chuyện vẫn con được những thuộc cấp kể cho nhau nghe về long độ lượng va thương yeu thuộc cấp của Thiếu Tướng Loan.

      Một đám cận vệ của "Anh Sáu"(chiến sĩ Cảnh Sát Quốc Gia va Cảnh Sát Da Chiến kính trọng va mến thương gọi Tướng Loan, dĩ nhien la gọi sau lưng.

      Đứng nghiêm trình diện trước mặt người du không có tội gi cũng đa thấy muốn...vai đái trong quần, ở đó ma anh Sáu với lại anh Năm) đang ngồi binh xập xám ở phong ngoai của Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia, Tướng Loan đang nằm lim dim nghỉ trên một cái sofa ở phong trong. Bọn "nhỏ" me mẩn sát phạt nhau hung quá không nhận ra "Anh Sáu" đa thức giấc lúc nao va đang nhẹ nhang như một con báo lướt ra khỏi cửa phong. Người đứng nhìn đám đan em thân thiết, tủm tỉm cười va nghĩ ra một tro chơi nhỏ ma sẽ lam cho mấy thằng em len ruột len gan chút chơi.

      Con người kinh khủng đó cũng có khiếu khôi hài lạnh quá đi. Ông lẳng lặng biến mất ra khỏi Tổng Nha CSQG, leo len chiếc Jeep cung tai xế nhấn ga dọt mất. Mai một lúc sau, có một anh lính tinh cờ nhìn vào bên trong, chiếc sofa trống trơn, Tướng Loan đa biến mất.

      Đám cận vệ nhốn nháo, mặt mũi xanh mét như tàu là chuối vứt bai tứ tung la hoảng :" Ổng đi mất tieu rồi! ". Cả bọn hối hả quơ súng ống chạy túa ra như bị ma rượt. Thiếu Tướng Loan dũng cảm trên chiến trường, nhưng cũng rất dồi dao tinh yeu thương thuộc cấp.

      Khi thuộc cấp lầm lỗi, ông không trừng trị họ bằng những phương cách thô bạo, ma ông chỉ lam cho họ cảm phục quyết định và tự thấy xấu hổ trước vị chỉ huy của minh, từ đó họ sẽ sửa chữa và làm những công việc tốt đẹp để chuộc lỗi.

      Cống hiến lớn nhất của Thiếu Tướng Loan ma cũng la mối oan khien ma ông phải gánh chịu nhục nhằn trong vong mấy chục năm là cuộc chiến đấu trong những ngày Mậu Thân binh lửa. Cộng quân tấn công vào thủ đô SaiGon vào lúc 2 giờ khuya ngày 31.1.1968, tức ngày mùng 1 Tết năm 1968.

      Đô thanh Sai Gon quá rộng lớn, mặc dù súng và pháo trộn lẫn vào nhau nỗ don da ở một số khu vực, đến sáng mung 2 Tết người dân SaiGon vẫn lũ lượt đi thăm viếng chúc Tết nhau và vui chơi.

      Cho tới khi cường độ cuộc chiến lên cao và lửa đạn bung tỏa ra khắp nơi, người ta mới bàng hoàng biết là chiến tranh đa về thanh phố, với tất cả cái khốc liệt va tan bạo nhất .

      Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu trong những ngày đầu xuân đang ở Mỹ Tho, vung chôn nhau cắt rún của ba Thiệu.

      Cho nen lúc 8 giờ sáng ngày mung 2 Tết, dân Sai Gon chỉ được nghe Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ ban bố lệnh giới nghiêm trên Đài Phát Thanh SaiGon, tố cáo quân Việt Cộng tấn công toàn quốc và vì phạm lệnh hưu chiến ba ngày do chính chúng đề nghị.

      Các đơn vị Biệt Động Quân, Nhảy Du, Thủy Quân Lục Chiến, Thiết Giáp, Cảnh Sát Da Chiến đa nhanh chóng được điều động đến giải tỏa những vị trí bị địch tấn chiếm hồi đem mùng 1.

      Các phi cơ cánh quạt A1 của Không Quân len đánh bom va xạ kích công sự phong thủ của địch. Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hoa ngay 5.2.1968 đa cấp tốc tổ chức chiến dịch phản công "Trần Hưng Đạo", Thiếu Tướng Trần Thanh Phong, Tham Mưu Trưởng Liên Quân, được cử giữ chức Tham Mưu Trưởng chiến dịch; Chuẩn Tướng Cao Hảo Hớn lam Tham Mưu Phó. Theo kế hoạch của chiến dịch, đô thanh va vung ven đô được chia lam sáu khu vực trách nhiệm va được phối trí như sau :

      - Khu A : Nhảy Du, Thiếu Tướng Dư Quốc Đống, Tư Lệnh Sư Đoan Du chỉ huy.

      - Khu B : Thủy Quân Lục Chiến, Đại Tá Nguyễn Thanh Yên, Tư Lệnh Phó Sư Đoan TQLC chịu trách nhiệm.

      - Khu C : Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan, Tổng giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia chỉ huy các lực lượng Cảnh Sát Dã Chiến va Cảnh Sát Quốc Gia.

      - Khu D : Biệt Động Quân, Đại Tá Trần Văn Hai, Chỉ Huy Trưởng BĐQ điều động lính Mũ Nâu càn quét địch, nỗ lực chính là Liên Đoàn 5 Biệt Động Quân.

      - Khu E : Chuẩn Tướng Ngô Dzu chỉ huy.

      - Khu F : Lực lượng Hoa Kỳ phụ trách.

      Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan cùng lực lượng CSQG va Cảnh Sát Da Chiến chịu trách nhiệm đánh địch tại khu C, bao gồm lanh thổ các quận 1, 2, 3, 4, 5. Những quận nay nằm ở khu trung tâm Sai Gon nen tương đối yen tĩnh, các chiến sĩ cảnh sát lien tục mở những cuộc hanh quân loại địch ra khỏi dân chúng. Tuy nhien khi mặt trận Hàng Xanh nổ lớn, Thiếu Tướng Loan đa điều động lực lượng Cảnh Sát Da Chiến va đích thân ông len chiến đấu sát cánh với các chiến sĩ Mũ Nâu Tiểu Đoan 30 BĐQ của Lien Đoan 5 Biệt Động Quân.

      Các thám thính xa V100 của Cảnh Sát cũng được gửi tới tăng viện mặt trận. Quân ta tiến vất vả va chậm tren khắp mặt trận, la bởi vi bọn Việt Cộng man rợ, chúng luà thường dân, đan bà, người gia và trẻ em làm bia đỡ đạn hoặc dung súng bắn chặn không cho dân chúng di tản ra khỏi khu vực giao tranh.

      Các chiến sĩ Cảnh Sát Quốc Gia va Cảnh Sát Dã Chiến được Thiếu Tướng Loan điều động đến càn quét khu vực Thị Nghe. Một gia đinh của một Đại Úy Cảnh Sát trong khu vực này không chạy kịp đa bị ten Bảy Lốp, Đại Uý Đặc Công Việt Cộng tàn sát man rợ.

      Thiếu Tướng Loan đau đớn thề với lòng là ông sẽ bắt ten ác quỉ trả giá những tội ác ma nó đa gây ra cho những người vô tội. Người đích thân bố trí va chỉ huy Cảnh Sát Da Chiến vây bắt toán đặc công khát máu này. Lam sao ma những con thú người đó có thể thoát khỏi trận địa trong vong vây ngay cang siết chặt của quân ta. Cuối cung, lực lượng cảnh sát tóm cổ được ten sát nhân.

      Thiếu Tướng Loan ghe tởm nhin bộ mặt hung ác gớm ghiếc của ga, ông muốn nôn mửa.

      Tại sao trên coi đời nay có những người nhân danh chiến tranh để giết trẻ em, đan bà và người gia.

      Vậy thi ông sẽ nhân danh cho những oan hồn chưa đưọc siêu thoát ấy, ông sẽ nhân danh cho những đôi mắt thơ ngây của các em, cho tuổi thơ trong trắng của các em. Ông xử tử ten sát nhân ngày tại chỗ mà trước đó hắn đa xuống tay giết các em. Kư giả Eddie Adams đứng gần đó, anh nay trong những ngay binh lửa đa theo chân Biệt Động Quân len vung Thị Nghe săn tin va tấp vào bản doanh chỉ huy của Thiếu Tướng Loan, đa nhanh tay chụp được cảnh ten VC đền tội.

      Eddie Adams với tấm ảnh Tướng Loan bắn chết tên VC trên đường phố đa leo lên tột đỉnh vinh quang nghề nghiệp khi anh ta nhận được giải thưởng Pulitzer năm 1969. Anh bước len bục vinh quang trong khi vị Tướng anh hùng của chúng ta bị oan khuất.

      Những nha khoa bảng Hoa Kỳ kieu ngạo nhưng dốt nát kiến thức quân sự va lịch sử Việt Nam trong chính phủ Mỹ hồi đó, những thế lực phản chiến thien tả, với những trí óc được coi la sieu đẳng không tim được cái cớ hay ho nao để tháo chạy , ma phải cần tới một man đạo diễn tan nhẫn va vô lương tri đổ len đầu một con người có váng dóc nhỏ thó ấy.

      Giới truyền thông Mỹ thổi phồng câu chuyện Thiếu Tướng Loan bắn tên sát nhân giữa mặt trận, giết chết cuộc đời binh nghiệp của ông, giết chết long yeu nước, yeu tự do va yeu công lư của một vị tướng suốt đời chỉ biết tận tụy cho nước non.

      Tại sao Eddie không chụp những bức ảnh của những chiếc thây ma với những viên đạn AK47 gửi về Hoa Kỳ.

      Tại sao anh không chụp tấm hinh của ông Tướng nga gục xuống sau đó vi những vien đạn bắn lén từ trong bóng tối trúng vao chân của ông.

      Đó há chẳng phải là những giọt máu đa đổ để bảo vệ những người vô tội hay sao ? Tấm ảnh của anh đa giết chết cuộc đời của một người chiến sĩ yeu đồng bao yeu tổ quốc, đa phủ mau đen đắng cay len đời một người công chính ma sẽ kéo dai va đeo đuổi người đến gần ba mươi năm. Sau khi đa xử tử tên sát nhân, Thiếu Tướng Loan tiếp tục dẫn quân len đánh địch, người đa trúng đạn va bị thương nặng ở chân.

      Viên đạn bắn vào đầu tên địch và viên đạn địch bắn vao chân ông, cả hai thứ đó đa chấm dứt cuộc đời binh nghiệp đầy huyền thoại của người.

      Sau ngày đất nước rơi vào tay cộng sản, Thiếu Tướng Loan cùng phu nhân di tản qua sinh sống tại Hoa Kỳ, mở một quán ăn nhỏ va sống một cuộc sống khiem tốn quá sức, với chiếc chân tan tật vi chiến cuộc Mậu Thân. Ở đó, ông va gia đinh bị người Mỹ quá khích sĩ nhục và làm khó khăn đủ điều. Nhiều người Mỹ hung hăng đa xịt sơn len tường nhà ông : "Ta đa biết ngươi la ai rồi!".

      Vị tướng thanh liem, anh dũng va thất thế của chúng ta cắn răng nhận chịu những bai nước bọt của người đời. Ông biết rồi cũng sẽ có một ngay nỗi oan khien sẽ được làm sáng tỏ va danh dự sẽ được phục hồi từ bóng đen quá khứ tối tăm ảm đạm của cuộc đời ông. Tuổi đời chồng chất, chiếc chân khập khiểng, nổi oan khien từ nỗi dối trá của những người ngu xuẩn vẵn không ngăn nỗi trong long người hao kiệt long nung nấu trở về que hương chiến đấu lật đổ cộng sản.

      Trong một dịp có vai chiến hữu cũ đến thăm người tại quán ăn LES TROIS CONTINENTS ở thanh phố Springfield, tiểu bang Virginia, ben những ly rượu hội ngộ, Thiếu Tướng Loan đa rưng nước mắt thổ lộ hoài bao : "Nếu cơ may một ngay nao đó tụi minh trở về, thì lúc đó tụi minh đều la nghĩa quân cả. Không Nhảy Du, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân, Bộ Binh, Lực Lượng Đặc Biệt gi cả. Tụi minh chỉ là nghĩa quân.

      Nghĩa quân đây la nghĩa quân của thời Le Lợi khởi nghĩa, của thời Cần Vương chống giặc ngoại xâm.

      Chỉ có đám quân đội của tụi minh mới có thể nói chuyện "phải quấy" với đám quân đội phía ben kia, vi hồi con đánh nhau, hai ben đều bị bịt mắt cả".

      Kư giả Eddie Adams trong thời gian khổ ải của nạn nhân của anh ta, đa nhiều lần đến thăm Thiếu Tướng Loan.

      Anh hối hận va xúc động nhin cảnh sống thanh bần của một vị tướng. Người anh hung của đất nước Việt Nam vẫn vui vẻ tiếp chuyện người kư giả. Trong thâm tâm, ông đa tha thứ cho sự ngu xuẩn ngây thơ của Adams từ lâu. Adams không chụp bức ảnh đó thi cũng có hang chục Adams khác lao tới bấm lấy.

      Adams chỉ la một trong hang triệu người Mỹ vô tâm và ngu ngốc không biết gi về cuộc chiến Việt Nam.

      Thái độ cao thượng của người đa cảm hóa được Adams. Người Mỹ vốn la một dân tộc rất cao ngạo, nhưng một khi ma Adams đa thật sự hối hận thi anh ta đa quị người xuống thật thấp. Để anh viết một bản ai điếu tạ tội với người anh hung của dân tộc Việt Nam, khi anh được tin Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan đa qua đời lúc 20 giờ ngay 14.7.1998. Cái bản điếu văn đó đa được anh viết bằng nước mắt ngập tran va từ con tim vỡ nát vi hối hận của anh.

      Bản điếu văn sám hối của Adams được tờ tuần báo TIME đăng tải ngay trong số 27.7.1998. Chúng tôi xin được lược dịch lại bản văn nay và tin chắc rằng giờ đây, ở coi vô cùng người đa nở nụ cười bao dung tha thứ cho những lầm lỗi của thế gian :

      "Tôi đoạt giải Pulitzer trong năm 1969 nhờ tấm ảnh chụp một người bắn vào một người khác. Trong tấm ảnh đó có đến hai người chết : Người nhận lanh vien đạn và Tướng Nguyễn Ngọc Loan. Ông Tướng đa giết chết ten Việt Cộng, nhưng tôi giết ông Tướng bằng cái máy ảnh của tôi. Những tấm ảnh vốn vẫn la những thứ vũ khí kinh khủng tren thế giới.

      Người ta tin tưởng vao chúng, nhưng những tấm ảnh đó cũng có thể nói láo, thậm chí không cần phải ngụy tạo. Chúng chỉ nói len được có phân nửa của sự thật. Những gi ma tấm ảnh nay chưa nói len được là : " Người ta sẽ hanh động ra sao nếu họ ở vị trí của ông Tướng ở vao cái thời điểm va nơi chốn của một ngay nóng bức, khi người ta vừa bắt được một ten gọi la ác ôn ma trước đó hắn đa bắn chết một, hai hay ba người lính Mỹ ?".

      Tướng Loan la một mẫu người ma người ta có thể gọi la một người chiến binh đúng nghĩa va được thuộc cấp kính trọng. Tôi không nói rằng những gi ông Tướng đa lam la đúng, nhưng người ta phải tự đặt minh vao vị trí của ông. Tấm ảnh không hề diễn tả được rằng ông Tướng đa tận tụy danh nhiều thời gian đến các bệnh viện để thăm hỏi những nạn nhân chiến cuộc. Tấm ảnh nay đa thực sự lam đảo lộn cuộc đời ông. Người chẳng hề phiền trách gi tôi.

      Người nói với tôi răng, nếu tôi không chụp tấm ảnh, thi sẽ có người khác lam việc đó, nhưng tôi vẫn cảm thấy bứt rứt xốn xang về người va gia đinh người trong một thời gian dai. Tôi vẫn thường lien lạc với ông, lần cuối cung ma chúng tôi nói chuyện với nhau đa xảy ra hồi sáu tháng trước, vao lúc ông đa bị bệnh rất nặng.

      Khi được tin ông Tướng đa chết, tôi gửi hoa đến phúng viếng và tôi đa viết : " Thưa ông Tướng, tôi hết sức ân hận. Lệ đa tran đầy trong mắt tôi".

      PHẠM PHONG DINH

      **********************************





Previous. Next


Web Page Traffic Counter
Main office: 3400 S. Jones Blvd. Suite A5 - Las Vegas , NV. 89146. - Tel: (702) 252 6999   Copyright ©2004 songtrendatmy.com - contact us!